affiance

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

affiance /ə.ˈfɑɪ.ənts/

  1. (+ in, on) Sự tin, sự tín nhiệm.
  2. Lễ ăn hỏi, lễ đính hôn.

Ngoại động từ[sửa]

affiance ngoại động từ /ə.ˈfɑɪ.ənts/

  1. (Thường) Dạng bị động đính hôn, hứa hôn.
    to be affianced do someone — đã hứa hôn với ai

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]