fringe

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

fringe /ˈfrɪndʒ/

  1. Tua (khăn quàng cổ, thảm).
  2. Tóc cắt ngang trán (đàn bà).
  3. Ven rìa (rừng... ); mép.
  4. (Vật lý) Vân.
    interference fringe — vân giao thoa

Thành ngữ[sửa]

  • Newgate fringe: Râu chòm (dưới cằm).

Nội động từ[sửa]

fringe nội động từ /ˈfrɪndʒ/

  1. Đính tua vào.
  2. Viền, diềm quanh.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]