inhibition

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

inhibition /ˌɪn.hə.ˈbɪ.ʃən/

  1. Sự ngăn chặn, sự hạn chế, sự kiềm chế.
  2. (Hoá học) (tâm lý học); (sinh vật học) sự ức chế.

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

Số ít Số nhiều
inhibition
/i.ni.bi.sjɔ̃/
inhibitions
/i.ni.bi.sjɔ̃/

inhibition gc /i.ni.bi.sjɔ̃/

  1. Sự ức chế.
    Inhibition conditionnelle — sự ức chế có điều kiện

Trái nghĩa[sửa]

Tham khảo[sửa]