pa-ra-bon

Từ điển mở Wiktionary

Bước tới: dẫn lái, tìm


Mục lục

Tiếng Việt

Cách phát âm

  • IPA: [[Wiktionary:IPA|/pɐː33/]]

Định nghĩa

pa-ra-bon

  1. (Toán học) Đường cong mỗi điểm là cách đều đối với một điểm gọi là tiêu điểm và đối với một đường thẳng gọi là đường chuẩn.

Dịch

Tham khảo