phong

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
fawŋ˧˧ fawŋ˧˥ fawŋ˧˧
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
fawŋ˧˥ fawŋ˧˥˧

Phiên âm Hán–Việt[sửa]

Chữ Nôm[sửa]

(trợ giúp hiển thị và nhập chữ Nôm)

Từ tương tự[sửa]

Danh từ[sửa]

phong

  1. Bệnh do vi khuẩn gây viêm mãn tính da, niêm mạcthần kinh ngoại biên, làm lở loétcụt dần từng đốt ngón tay, ngón chân.
  2. Gói, bọc vuông vắn, thường bằng giấy gấp lại và dán kín.
    Một phong bánh khảo.
    Phong thư.

Động từ[sửa]

phong

  1. (Nhà vua) Ban, cấp chức tước, đất đai.
    Phong tước hầu.
    Phong ấp.
    Sắc phong.
  2. (Nhà nước) Tặng chức vị, danh hiệu.
    Phong danh hiệu anh hùng.
    Phong thiếu tướng.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]