pragmatic

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Tính từ[sửa]

pragmatic + (pragmatical) /præg'mætikəl/ /præɡ.ˈmæ.tɪk/

  1. (Triết học) Thực dụng.
  2. Hay dính vào chuyện người, hay chõ mõm.
  3. Giáo điều, đoán.

Tính từ[sửa]

pragmatic /præɡ.ˈmæ.tɪk/

  1. Căn cứ vào sự thực.
    pragmatic history — sử căn cứ vào sự thực

Thành ngữ[sửa]

Tham khảo[sửa]