quail

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

quail /ˈkweɪɫ/

  1. (Động vật học) Chim cun cút.
  2. (Từ mỹ,nghĩa mỹ) , (từ lóng) nữ học sinh đại học.

Nội động từ[sửa]

quail nội động từ ((thường) + before, to) /ˈkweɪɫ/

  1. Mất tinh thần, run sợ, nao núng.
    not to quail before someone's threats — không run sợ trước sự đe doạ của ai

Ngoại động từ[sửa]

quail ngoại động từ /ˈkweɪɫ/

  1. (Từ hiếm,nghĩa hiếm) Làm mất tinh thần, làm run sợ, làm nao núng; khuất phục.

Tham khảo[sửa]