sparkle

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

sparkle /ˈspɑːr.kəl/

  1. Sự lấp lánh, sự lóng lánh; ánh lấp lánh.
  2. Sự sắc sảo, sự linh lợi.

Nội động từ[sửa]

sparkle nội động từ /ˈspɑːr.kəl/

  1. Lấp lánh, lóng lánh.
    eyes sparkle with joy — mắt sáng lên vì vui mừng
  2. Tỏ ra sắc sảo, tỏ ra linh lợi (trí tuệ... ).

Ngoại động từ[sửa]

sparkle ngoại động từ /ˈspɑːr.kəl/

  1. Làm lấp lánh, làm lóng lánh.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]