tiếm vị

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
tiəm˧˥ vḭʔ˨˩tiə̰m˩˧ jḭ˨˨tiəm˧˥ ji˨˩˨
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
tiəm˩˩ vi˨˨tiəm˩˩ vḭ˨˨tiə̰m˩˧ vḭ˨˨

Động từ[sửa]

tiếm vị

  1. Chiếm ngôi vua một cách phi pháp.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]