bứt phá

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ɓɨt˧˥ faː˧˥ɓɨ̰k˩˧ fa̰ː˩˧ɓɨk˧˥ faː˧˥
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
ɓɨt˩˩ faː˩˩ɓɨ̰t˩˧ fa̰ː˩˧

Động từ[sửa]

bứt phá

  1. Đột biến; vượt mức thông thường theo chiều hướng tích cực.