forebear

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Danh từ[sửa]

forebear (thường) số nhiều+ (forebear) /fɔ:'beə/

  1. Tổ tiên, ông ông vải; các bậc tiền bối.

Nội động từ[sửa]

forebear nội động từ forbore, forborne

  1. (+ from) Nhịn.
  2. Đừng, không (nói, làm... ).
    when in doubt, forbear — chưa chắc thì đừng nói
  3. Chịu đựng, kiên nhẫn, chịu đựng.

Ngoại động từ[sửa]

forebear ngoại động từ

  1. Nhịn.
  2. Không dùng; không nhắc đến.

Tham khảo[sửa]