foreground

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˈfɔr.ˌɡrɑʊnd]

Danh từ[sửa]

foreground /ˈfɔr.ˌɡrɑʊnd/

  1. Cảnh gần, cận cảnh.
  2. (Nghĩa bóng) Địa vị nổi bật.
    To keep oneself in the foreground — chiếm địa vị nổi bật
    To bring a question into the foreground — nêu bật một vấn đề

Động từ[sửa]

  1. Làm cho cái gì trở thành yếu tố quan trọng hay nổi bật nhất.
    Sexual relationships are foregrounded and idealized - quan hệ tính dục được làm nổi bật lên và lý tưởng hoá.

Tham khảo[sửa]