wrongful

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Tính từ[sửa]

wrongful /ˈrɔŋ.fəl/

  1. Bất công, không công bằng, không đáng, vô lý.
    wrongful dismissal — sự thải hồi bất công
  2. Thiệt hại cho; tổn hại cho.
  3. (Pháp lý) Trái luật, phi pháp.

Tham khảo[sửa]