zenith

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

zenith /ˈzi.nəθ/

  1. (Thiên văn học) Thiên đỉnh.
  2. (Nghĩa bóng) Điểm cao nhất, cực điểm, tột đỉnh.
    to be at the zenith of — lên đến cực điểm của
    to have passed one's zenith — đã qua thời kỳ oanh liệt nhất, đã qua thời kỳ thịnh vượng nhất

Tham khảo[sửa]