caprice

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

caprice /kə.ˈpris/

  1. Tính thất thường, tính đồng bóng.
  2. (Như) Capriccio.

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

Số ít Số nhiều
caprice
/ka.pʁis/
caprices
/ka.pʁis/

caprice /ka.pʁis/

  1. Ý thích thất thường; tính thất thường.
    Les caprices d’un enfant — những ý thích thất thường của trẻ con
  2. (Số nhiều) Sự thay đổi thất thường.
    Les caprices de la mode — sự thay đổi thất thường của thời trang
  3. (Âm nhạc) Như capriccio.

Tham khảo[sửa]