kết cục

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ket˧˥ kṵʔk˨˩kḛt˩˧ kṵk˨˨kəːt˧˥ kuk˨˩˨
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
ket˩˩ kuk˨˨ket˩˩ kṵk˨˨kḛt˩˧ kṵk˨˨

Danh từ[sửa]

kết cục

  1. Kết quả cuối cùng của một sự việc.
  2. Ph. Sau cùng.
    Kết cục không được gì.

Tham khảo[sửa]


Dịch[sửa]