reluctance

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[rɪ.ˈlək.tənts]

Danh từ[sửa]

reluctance /rɪ.ˈlək.tənts/

  1. Sự miễn cưỡng, sự bất đắc dĩ, sự không thích, sự không sẵn lòng (làm việc gì).
    to show reluctance do do something — tỏ ra không sẵn lòng làm việc gì
    to affect reluctance — làm ra bộ miễn cưỡng
  2. (Điện học) Từ tr.

Tham khảo[sửa]