khai trừ

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
xaːj˧˧ ʨɨ̤˨˩kʰaːj˧˥ tʂɨ˧˧kʰaːj˧˧ tʂɨ˨˩
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
xaːj˧˥ tʂɨ˧˧xaːj˧˥˧ tʂɨ˧˧

Từ nguyên[sửa]

Trừ: bỏ đi

Động từ[sửa]

khai trừ

  1. Đưa ra ngoài một tổ chức.
    Anh ta đã bị khai trừ khỏi.
    Đảng vì có quan hệ với địch.

Tham khảo[sửa]