đi ở

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Từ nguyên[sửa]

Từ đi + .

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ɗi˧˧ ə̰ː˧˩˧ɗi˧˥ əː˧˩˨ɗi˧˧ əː˨˩˦
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
ɗi˧˥ əː˧˩ɗi˧˥˧ ə̰ːʔ˧˩

Động từ[sửa]

đi ở

  1. (Từ cũ) Đến làm thuê cho một gia đình và thường ăn ở luôn tại đó.
    • 1930, Hồ Biểu Chánh, “Chương hai”, trong Con nhà nghèo[1]:
      - Em coi anh Cu có tình mà lại có nghĩa nữa. Tuy ảnh nghèo, ảnh đi ở đày tớ cho người ta, mà ảnh hơn cậu Hai Nghĩa, hơn Hương thân Chiểu thập bội.
    • 1941, Nam Cao, Chí Phèo[2]:
      Người đàn bà góa mù này bán hắn cho một bác phó cối không con và khi bác phó cối này chết thì hắn bơ vơ, hết đi ở cho nhà này lại đi ở cho nhà nọ.