bực bội

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ɓɨ̰ʔk˨˩ ɓo̰ʔj˨˩ɓɨ̰k˨˨ ɓo̰j˨˨ɓɨk˨˩˨ ɓoj˨˩˨
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
ɓɨk˨˨ ɓoj˨˨ɓɨ̰k˨˨ ɓo̰j˨˨

Động từ[sửa]

bực bội

  1. Bực, tức tối, khó chịu, vì không vừa ý không làm gì được.
    Trong người bực bội vô cùng.
    Giọng bực bội.

Tham khảo[sửa]