phũ phàng

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
fuʔu˧˥ fa̤ːŋ˨˩fu˧˩˨ faːŋ˧˧fu˨˩˦ faːŋ˨˩
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
fṵ˩˧ faːŋ˧˧fu˧˩ faːŋ˧˧fṵ˨˨ faːŋ˧˧

Tính từ[sửa]

phũ phàng

  1. Tàn nhẫn, ghẻ lạnh, không một chút thương cảm.
    Nói với bạn một cách phũ phàng.
    Đối xử phũ phàng với nhau .
    Phải tay vợ cả phũ phàng (Truyện Kiều)

Tham khảo[sửa]