uy thế

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Từ nguyên[sửa]

  1. Thế: quyền lực

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
wi˧˧ tʰe˧˥wi˧˥ tʰḛ˩˧wi˧˧ tʰe˧˥
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh

Danh từ[sửa]

uy thế

  1. (xem từ nguyên 1) Quyền lực làm cho người khác phải e sợ.
    Uy thế của quân đội ta ở.
    Điện-biên-phủ.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]