ăn mòn

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
an˧˧ mɔ̤n˨˩˧˥ mɔŋ˧˧˧˧ mɔŋ˨˩
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
an˧˥ mɔn˧˧an˧˥˧ mɔn˧˧

Động từ[sửa]

ăn mòn

  1. (Hiện tượng) Làm cho bị mòn dần hoặc bị phá huỷ ở lớp bề mặt, do tác dụng hóa học hoặc điện hóa học.
    Acid ăn mòn sắt.

Đồng nghĩa[sửa]

Tham khảo[sửa]

  • Ăn mòn, Soha Tra Từ[1], Hà Nội: Công ty cổ phần Truyền thông Việt Nam