bực mình

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Danh từ[sửa]

bực mình

  1. Cảm giác khó chịu, bức bối trong cơ thể; nổi nóng, nổi cơn.