resilience

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

resilience /rɪ.ˈzɪɫ.jənts/

  1. Tính bật nảy; tính co giân, tính tính đàn hồi.
  2. Khả năng phục hồi nhanh sức mạnh (thể chất hoặc tinh thần); sức bật.
  3. (Kỹ thuật) Biến dạng đàn hồi; độ dai va đập.

Tham khảo[sửa]