tới hạn

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
təːj˧˥ ha̰ːʔn˨˩tə̰ːj˩˧ ha̰ːŋ˨˨təːj˧˥ haːŋ˨˩˨
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
təːj˩˩ haːn˨˨təːj˩˩ ha̰ːn˨˨tə̰ːj˩˧ ha̰ːn˨˨

Tính từ[sửa]

tới hạn

  1. (Vật lý học) .
  2. Tại đó xảy ra một chuyển biến quan trọng.
    Điểm tới hạn. — Trạng thái của một chất giữa các trạng thái lỏng và khí.
    Nhiệt độ tới hạn. — Nhiệt độ kể từ đó trở lên một chất khí không thể hóa lỏng khi đơn thuần bị nén.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]