trung tính

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ʨuŋ˧˧ tïŋ˧˥tʂuŋ˧˥ tḭ̈n˩˧tʂuŋ˧˧ tɨn˧˥
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh

Định nghĩa[sửa]

trung tính

  1. (Hóa học) Nói một dung dịch không có tính a-xit cũng không có tính ba-dơ.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]