cảnh tỉnh

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
ka̰jŋ˧˩˧ tḭ̈ŋ˧˩˧kan˧˩˨ tïn˧˩˨kan˨˩˦ tɨn˨˩˦
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
kajŋ˧˩ tïŋ˧˩ka̰ʔjŋ˧˩ tḭ̈ʔŋ˧˩

Từ nguyên[sửa]

Cảnh: đánh thức; tỉnh: tỉnh lại

Động từ[sửa]

cảnh tỉnh

  1. Làm cho thấy sự sai lầm sửa chữa.
    Bác.
    Hồ đã cảnh tỉnh chúng ta về nguy cơ đó (Hoàng Tùng)

Tham khảo[sửa]