hỉnh

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
hḭ̈ŋ˧˩˧hïn˧˩˨hɨn˨˩˦
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
hïŋ˧˩hḭ̈ʔŋ˧˩

Phiên âm Hán–Việt[sửa]

Chữ Nôm[sửa]

(trợ giúp hiển thị và nhập chữ Nôm)

Động từ[sửa]

hỉnh

  1. (Ph.) . Phổng (mũi).
    Nó cười, hai cánh mũi hỉnh lên.
    Sướng hỉnh mũi.

Tham khảo[sửa]