occlusion

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

occlusion /ə.ˈkluː.ʒən/

  1. Sự đút nút, sự bít; tình trạng bị đút nút, tình trạng bị bít.
  2. (Hoá học) Sự hút giữ.
  3. (Y học) Sự tắc (ruột... ).

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

Số ít Số nhiều
occlusion
/ɔ.kly.zjɔ̃/
occlusion
/ɔ.kly.zjɔ̃/

occlusion gc /ɔ.kly.zjɔ̃/

  1. (Cơ khí, cơ học) Sự bít.
  2. (Y học; ngôn ngữ học) ) sự tắc.
    Occlusion intestinale — sự tắc ruột
  3. (Y học) Sự khít (mí mắt, răng); khớp cắn (răng).

Tham khảo[sửa]