scorn

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˈskɔrn]

Danh từ[sửa]

scorn /ˈskɔrn/

  1. Sự khinh bỉ, sự khinh miệt, sự khinh rẻ.
    to think scorn of somebody — khinh bỉ người nào
    to be laughed to scorn — bị chế nhạo, bị coi khinh
  2. Đối tượng bị khinh bỉ.

Ngoại động từ[sửa]

scorn ngoại động từ /ˈskɔrn/

  1. Khinh bỉ, khinh miệt, coi khinh; không thêm.
    to scorn lying (a lie, to lie) — không thèm nói dối

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]