shatter

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Ngoại động từ[sửa]

shatter ngoại động từ /ˈʃæ.tɜː/

  1. Làm vỡ, làm gãy.
  2. Làm tan vỡ, làm tiêu tan; làm đảo lộn.
    to shatter somebody's hope — làm tiêu tan hy vọng của ai

Chia động từ[sửa]

Nội động từ[sửa]

shatter nội động từ /ˈʃæ.tɜː/

  1. Vỡ, gãy.
  2. Tan vỡ, tiêu tan.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]