tiptoe

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˈtɪp.ˌtoʊ]

Danh từ[sửa]

tiptoe /ˈtɪp.ˌtoʊ/

  1. Đầu ngón chân.
    to stand on tiptoe; to be on tiptoe — nhón chân

Thành ngữ[sửa]

Nội động từ[sửa]

tiptoe nội động từ /ˈtɪp.ˌtoʊ/

  1. Đi nhón chân.

Thành ngữ[sửa]

  • to tiptoe round/around:
    1. Cẩn thận, tránh bàn hay làm (một cái gì đó khó hay nhạy cảm)].
      He admits he has never been one to tiptoe around controversial issue - ông ấy thú nhận là ông ấy chưa bao giờ là người có thể cẩn thận tránh bàn luận những chuyện nhạy cảm.

Chia động từ[sửa]

Phó từ[sửa]

tiptoe /ˈtɪp.ˌtoʊ/

  1. Nhón chân.

Tham khảo[sửa]