conquer

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˈkɑːŋ.kɜː]

Ngoại động từ[sửa]

conquer ngoại động từ /ˈkɑːŋ.kɜː/

  1. Đoạt, xâm chiếm; chiến thắng.
    to conquer an enemy — chiến thắng quân thù
  2. Chinh phục, chế ngự.
    to stop to conquer — hạ mình để chinh phục
    to conquer a bad habit — chế ngự được một thói xấu

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]