strangle

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Ngoại động từ[sửa]

strangle ngoại động từ /ˈstræŋ.ɡəl/

  1. Bóp cổ, bóp họng.
  2. Làm nghẹt (cổ), bóp nghẹt.
    to strangle the press — bóp nghẹt báo chí
  3. Nén; đàn áp.
    to strangle a laugh — lén cười
    to strangle a movement — đàn áp một phong trào

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]