voice

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

voice /ˈvɔɪs/

  1. Tiếng, tiếng nói, giọng nói ((nghĩa đen) & (nghĩa bóng)).
    in a loud voice — nói to
    in a low voice — nói khẽ
    a sweet voice — giọng êm ái
    to lift up one's voice — lên tiếng, cất tiếng nói
    to raise one's voice — cất cao tiếng, nói to lên
    the voice of conscience — tiếng nói (gọi) của lương tâm
  2. ý kiến; lời, lời nói; sự bày tỏ, sự phát biểu.
    to have a voice in the matter — có tiếng nói về vấn đề đó
    with one voice — đồng thanh, nhất trí
    to listen to the voice of a friend — nghe lời bạn
  3. (Ngôn ngữ học) Âm kêu.
  4. (Ngôn ngữ học) Dạng.
    passive voice — dạng bị động

Ngoại động từ[sửa]

voice ngoại động từ /ˈvɔɪs/

  1. Bày tỏ, nói lên.
    to voice the feelings of the crowd — nói lên cảm nghĩ của quần chúng
  2. (Ngôn ngữ học) Phát thành âm kêu.
    to voice a consonant — phát một phụ âm thành âm kêu

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]