startle

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

startle /ˈstɑːr.tᵊl/

  1. Sự giật mình; cái giật mình.
  2. Điều làm giật mình.

Ngoại động từ[sửa]

startle ngoại động từ /ˈstɑːr.tᵊl/

  1. Làm giật mình, làm hoảng hốt.

Chia động từ[sửa]

Nội động từ[sửa]

startle nội động từ /ˈstɑːr.tᵊl/

  1. Giật nảy mình.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]