cắn răng

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
kan˧˥ zaŋ˧˧ka̰ŋ˩˧ ʐaŋ˧˥kaŋ˧˥ ɹaŋ˧˧
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
kan˩˩ ɹaŋ˧˥ka̰n˩˧ ɹaŋ˧˥˧

Động từ[sửa]

cắn răng

  1. Nghiến hai hàm răng lại để cố chịu đựng nỗi đau đớn; cố gắng chịu đựng nỗi đau, không nói ra.
    Cắn răng chịu đau.
    Khổ đến mấy cũng cắn răng mà chịu.

Tham khảo[sửa]