disestablish

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Từ nguyên[sửa]

Từ dis- (“không”) + establish (“thành lập”).

Ngoại động từ[sửa]

disestablish ngoại động từ /ˌdɪs.ə.ˈstæb.lɪʃ/

  1. Bãi bỏ sự thiết lập, bãi bỏ tổ chức.
  2. Tách (nhà thờ) ra khỏi nhà nước.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]