splice

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

splice /ˈsplɑɪs/

  1. Chỗ nối bện (hai đầu dây).
  2. Chỗ ghép; sự ghép (hai mảnh gỗ).

Thành ngữ[sửa]

Ngoại động từ[sửa]

splice ngoại động từ /ˈsplɑɪs/

  1. Nối bện (nối hai đầu dây, bằng cách bệnh sợi với nhau).
  2. Ghép (hai mảnh gỗ).
  3. (Thông tục) Lấy vợ, lấy chồng, lấy nhau.
    when did they get spliced? — họ lấy nhau bao giờ?

Thành ngữ[sửa]

  • to splice the main brace: (Hàng hải) Phát thêm rượu rum (cho thuỷ thủ).

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]