fracture

Từ điển mở Wiktionary
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

fracture /ˈfræk.tʃɜː/

  1. (Y học) Sự gãy; chỗ gãy (xương).
  2. Khe nứt.
  3. (Địa lý,địa chất) Nết đứt gãy.

Ngoại động từ[sửa]

fracture ngoại động từ /ˈfræk.tʃɜː/

  1. Bẻ gãy, làm gãy, làm đứt đoạn.

Chia động từ[sửa]

Nội động từ[sửa]

fracture nội động từ /ˈfræk.tʃɜː/

  1. Gãy, rạn, nứt.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

Số ít Số nhiều
fracture
/fʁak.tyʁ/
fractures
/fʁak.tyʁ/

fracture gc /fʁak.tyʁ/

  1. (Y học) Chỗ gãy xương.
  2. (Địa lý, địa chất) Nếp gãy.
    Plan de fracture — mặt gãy
  3. (Từ cũ, nghĩa cũ) Sự bẻ gãy; sự gãy.

Tham khảo[sửa]