thái cực

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
tʰaːj˧˥ kɨ̰ʔk˨˩tʰa̰ːj˩˧ kɨ̰k˨˨tʰaːj˧˥ kɨk˨˩˨
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
tʰaːj˩˩ kɨk˨˨tʰaːj˩˩ kɨ̰k˨˨tʰa̰ːj˩˧ kɨ̰k˨˨

Danh từ[sửa]

thái cực

  1. Trạng thái trời đất khi chưa phân, nguyên khí còn hỗn độn, theo quan niệm triết học xưa của phương Đông.
  2. Điểm cùng cực, trong quan hệ đối lập tuyệt đối với một điểm cùng cực khác.
    Quan điểm đối lập nhau như hai thái cực.
    Từ thái cực này chuyển sang thái cực kia.

Dịch[sửa]

Tham khảo[sửa]