incommode

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Ngoại động từ[sửa]

incommode ngoại động từ /ˌɪn.kə.ˈmoʊd/

  1. Làm phiền, quấy rầy, làm khó chịu.
  2. Ngăn trở, cản tr.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Tính từ[sửa]

Số ít Số nhiều
Giống đực incommode
/ɛ̃.kɔ.mɔd/
incommodes
/ɛ̃.kɔ.mɔd/
Giống cái incommode
/ɛ̃.kɔ.mɔd/
incommodes
/ɛ̃.kɔ.mɔd/

incommode /ɛ̃.kɔ.mɔd/

  1. Bất tiện.
    Outil incommode — dụng cụ bất tiện
  2. (Từ cũ; nghĩa cũ) Khó chịu.
    Position incommode — tình thế khó chịu
    Un voisin incommode — một người láng giềng khó chịu

Trái nghĩa[sửa]

Tham khảo[sửa]