blunt

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Tính từ[sửa]

blunt /ˈblənt/

  1. Cùn (lưỡi dao, kéo... ).
  2. Lỗ mãng, không giữ ý tứ; thẳng thừng, toạc móng heo (lời nói).
  3. Đần, đần độn (trí óc).
  4. (Toán học) (góc).
    blunt angle — góc tù

Danh từ[sửa]

blunt /ˈblənt/

  1. Chiếc kim to và ngắn.
  2. (Từ lóng) Tiền mặt.

Ngoại động từ[sửa]

blunt ngoại động từ /ˈblənt/

  1. Làm cùn.

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]