móng

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Việt[sửa]

Cách phát âm[sửa]

IPA theo giọng
Hà Nội Huế Sài Gòn
mawŋ˧˥ ma̰wŋ˩˧ mawŋ˧˥
Vinh Thanh Chương Hà Tĩnh
mawŋ˩˩ ma̰wŋ˩˧

Chữ Nôm[sửa]

(trợ giúp hiển thị và nhập chữ Nôm)

Từ tương tự[sửa]

Danh từ[sửa]

móng

  1. Phần rắn như chất sừng ở đầu ngón chân, hay ngón tay.
    Móng chân.
    Móng lợn.
  2. Đường hào có chân tường xây ở trong.
  3. Chân tường ở dưới mặt đất, xây trong đường hào nói trên.
  4. Đồ dùng làm bằng gộc tre hay bằng sắt, có mũi cong, dùng để xúc.
    Móng xúc phân.
  5. Loài cây nhỏ, có nhựa đỏ, hay dùng để nhuộm móng chân móng tay vào dịp tết Đoan ngọ, theo tục cổ.

Tham khảo[sửa]