discriminate

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Ngoại động từ[sửa]

discriminate ngoại động từ /dɪs.ˈkrɪ.mə.ˌneɪt/

  1. (+ from) Phân biệt.
    to discriminate one thing from another — phân biệt cái này với cái khác

Chia động từ[sửa]

Nội động từ[sửa]

discriminate nội động từ /dɪs.ˈkrɪ.mə.ˌneɪt/

  1. (+ between) Phân biệt nhận sự khác nhau (giữa hai vật, giữa cái này với cái khác... ), tách bạch ra.
  2. Đối xử phân biệt.
    to discriminate agianst somebody — đối xử phân biệt với ai
    to discriminate in favour of somebody — biệt đãi thiên vị ai

Chia động từ[sửa]

Tính từ[sửa]

discriminate /dɪs.ˈkrɪ.mə.ˌneɪt/

  1. Rõ ràng, tách bạch.
  2. Biết phân biệt, biết phán đoán, biết suy xét, sáng suốt.

Tham khảo[sửa]