knock-out

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Tính từ[sửa]

knock-out /ˈnɑːk.ˈɑʊt/

  1. (Thể dục,thể thao) Nốc ao, hạ đo ván (từ mượn knockout, cú đấm quyền Anh).

Danh từ[sửa]

knock-out /ˈnɑːk.ˈɑʊt/

  1. (Thể dục,thể thao) nốc ao, đo ván (quyền Anh).
  2. Sự thông đồng giả dìm giá (trong một cuộc bán đấu giá, để sau đó đem bán lại cho nhau); kẻ thông đồng giả dìm giá (trong một cuộc bán đấu giá).
  3. (Từ lóng) Người cừ khôi, người lỗi lạc, người xuất sắc; vật kỳ lạ, vật khác thường.

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

knock-out /knɔ.ka.ut/

  1. (Thể dục thể thao) (viết tắt K. O) đòn đo ván, đòn nốc ao.
  2. Bị đánh đo ván.
  3. (Thông tục) Gục rồi, quỵ rồi.

Tham khảo[sửa]