boy

Từ điển mở Wiktionary
Jump to navigation Jump to search

Tiếng Anh[sửa]


Cách phát âm[sửa]

[ˈbɔɪ]

Danh từ[sửa]

boy /ˈbɔɪ/

  1. Con trai, thiếu niên; con trai (con đẻ ra).
  2. Học trò trai, học sinh nam.
  3. Người đầy tớ trai.
  4. (Thân mật) Bạn thân.
    my boy — bạn tri kỷ của tôi
  5. Người vẫn giữ được tính hồn nhiên của tuổi thiếu niên.
  6. (The boy) (từ lóng) rượu sâm banh.
    the bottle of the boy — một chai sâm banh

Thành ngữ[sửa]

Tham khảo[sửa]

Tiếng Pháp[sửa]

Cách phát âm[sửa]

Danh từ[sửa]

Số ít Số nhiều
boy
/bɔj/
boys
/bɔj/

boy /bɔj/

  1. Anh bồi.

Tham khảo[sửa]