interfere

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới: dẫn lái, tìm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˌɪn.tər.ˈfɪr]

Nội động từ[sửa]

interfere nội động từ ((thường) + with) /ˌɪn.tər.ˈfɪr/

  1. Gây trở ngại, quấy rầy.
    these goings and coming interfere with the work — sự đi đi lại lại đó gây trở ngại cho công việc
    don't interfere with me! — đừng có quấy rầy tôi!
  2. Can thiệp, xen vào, dính vào.
    to interfere in somebody's affairs — can thiệp vào việc của ai
  3. (Vật lý) Giao thoa.
  4. (Raddiô) Nhiễu.
  5. Đá chân nọ vào chân kia (ngựa).
  6. (Thể dục,thể thao) Chặn trái phép; cản đối phương cho đồng đội dắt bóng lên.
  7. Chạm vào nhau, đụng vào nhau; đối lập với nhau.
  8. (Từ mỹ,nghĩa mỹ) Xin được quyền ưu tiên đăng một phát minh (khi có nhiều người cùng xin).

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]