beam

Từ điển mở Wiktionary
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Anh[sửa]

Cách phát âm[sửa]

[ˈbim]

Danh từ[sửa]

beam /ˈbim/

  1. (Kiến trúc) , rầm.
  2. Đòn, cán (cân); bắp (cây); trục cuốn chỉ (máy dệt); gạc chính (sừng hươu).
  3. (Kỹ thuật) Đòn cân bằng; con lắc.
  4. (Hàng hải) Sườn ngang của sàn tàu; sống neo.
  5. Tín hiệu rađiô (cho máy bay).
  6. Tầm xa (của loa phóng thanh).
  7. Tia; chùm (ánh sáng).
    electron beam — chùm electron
    sun beam — tia mặt trời, tia nắng
  8. (Nghĩa bóng) Vẻ tươi cười rạng rỡ.

Thành ngữ[sửa]

Động từ[sửa]

beam /ˈbim/

  1. Chiếu rọi (tia sáng).
  2. Rạng rỡ, tươi cười.
  3. Xác định của vị trí máy bay qua hệ thống rađa.
  4. Rađiô phát đi (buổi phát thanh... ).

Chia động từ[sửa]

Tham khảo[sửa]